Chủ nhân câu thơ “Uống lầm một ánh mắt” bức xúc khi đứa con tinh thần bỗng thuộc về tác giả Trung Quốc

Nhà báo Trần Vương Thuấn - chủ nhân của hai câu thơ nổi tiếng "Uống lầm một ánh mắt, cơn say theo nửa đời" lên tiếng bức xúc khi chứng kiến đứa con tinh thần của mình bỗng chốc thuộc về một tác giả Trung Quốc.

“Uống lầm một ánh mắt, cơn say theo nửa đời” là câu thơ nổi tiếng trên mạng xã hội. Nhiều bạn trẻ đều cho rằng câu thơ xuất phát từ tác giả ở Trung Quốc. Thế nhưng, nhà báo Trần Vương Thuấn – chủ nhân của câu thơ đã lên tiếng đính chính thông tin sai lệch này.

Câu thơ “Uống lầm một ánh mắt, cơn say theo nửa đời” nằm trong tác phẩm Treo Tình được đăng trên báo Tuổi Trẻ. Ảnh: Internet.

Được biết câu thơ “Uống lầm một ánh mắt, cơn say theo nửa đời” nằm trong tác phẩm Treo Tình. Nhà báo Trần Vương Thuấn đã sử dụng bút danh Thục Linh để đăng bài theo trên báo Tuổi Trẻ vào năm 2014. Sau đó, câu thơ này đã nhanh chóng được bạn trẻ chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội. Thế nhưng, không nhiều người biết về nguồn gốc câu thơ.

Đối với điều này, nhà báo Trần Vương Thuấn cũng không quá bận tâm vì cho rằng nhìn đứa con tinh nhận được sự chú ý và phổ biến là một trải nghiệm hay. Thế nhưng, vụ việc một dịch giả Việt Nam sử dụng hai câu thơ này làm tựa đề cho bản dịch một truyện ngôn tình Trung Quốc đã khiến nhà báo thay đổi suy nghĩ. Chưa dừng ở đó, vế trước từ “uống lầm” bị đổi thành “uống nhầm”, vế sau “cơn say theo nửa đời” cũng thay đổi thành “cơn say theo cả đời”.

Hai câu thơ bị lấy làm tựa đề cho bản dịch một truyện ngôn tình Trung Quốc. Ảnh: Internet.
Nhà báo Trần Vương Thuấn lên tiếng bức xúc trên trang cá nhân. Ảnh: Internet.

Với tư cách là tác giả, nhà báo Trần Vương Thuấn không đồng ý cho việc sử dụng làm tựa đề này. Theo nhà báo, việc này có thể khiến 2 câu mất sở cứ, sẽ trở thành của chính tác giả Trung Quốc ấy: “Hai câu thơ có thể không có giá trị gì nhiều, nhưng tôi không thích chúng bỗng thuộc về một tác giả Trung Quốc!”. Trong bài viết đính chính của mình, nhà báo cho biết:

“Anh chị nào quen người dịch hay bên làm sách, nhắn họ lưu ý giúp, hoặc chia sẻ bài đến cho họ. Tôi không có ý định kiện cáo pháp lý gì, nhưng nếu tôi không viết điều này ra, thì vài năm nữa, nghe người trẻ nào đó nói “một tác giả Trung Quốc viết ‘uống nhầm một ánh mắt'”, chắc tôi sẽ rất giận mình vì đã im lặng gãi đầu cười!”.